...
...
...
...
...
...
...
...

typhu88+đăng+nhập

$791

Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của typhu88+đăng+nhập. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ typhu88+đăng+nhập.- Lão tướng xuất sắc nhất: Cao Vinh (Khoa Vật lý - Vật lý kỹ thuật), Trường Giang (Khoa Toán - Tin học)️

Quantity
Add to wish list
Product description

Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của typhu88+đăng+nhập. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ typhu88+đăng+nhập.Tác dụng của Beta-sitosterol giúp giảm lượng cholesterol chuyển đổi thành testosterone và sau đó thành DHT.️

Trong tập 1.075 chương trình Bạn muốn hẹn hò, MC Quyền Linh và Ngọc Lan mai mối cho Trương Văn Mẫn (43 tuổi), làm thợ cơ khí ở Biên Hòa (Đồng Nai) và Nguyễn Thị Lê Giang (38 tuổi), là giáo viên ở TP.HCM.Giới thiệu về bản thân, Văn Mẫn tự nhận mình là người sống giản dị, có chuyên môn vững trong công việc, nhưng hơi thiếu tự tin trong giao tiếp. Về tình duyên, anh cho biết mới trải qua một mối tình hồi năm 2010. Khi đó, Văn Mẫn còn làm việc ở TP.HCM, anh quen bạn gái cũ và mối quan hệ kéo dài hơn một năm. Cả hai chia tay vì vấn đề tiền bạc, nhà cửa, gia đình nhà gái cũng có "lời ra tiếng vào". Kể từ đó, Văn Mẫn tập trung vào công việc, hiện đã ổn định và đủ khả năng chăm lo cho cha mẹ và gia đình riêng. Về mẫu người bạn gái lý tưởng, Văn Mẫn không quá coi trọng vẻ ngoài, mà anh mong muốn người phụ nữ "biết sống", biết lo cho gia đình và cùng anh xây dựng cuộc sống hạnh phúc.Được ghép đôi với Văn Mẫn tại chương trình là cô giáo Lê Giang. Theo chia sẻ, đàng gái đã trải qua 3 mối tình, nhưng chưa có mối tình nào thật sự sâu đậm. Trong đó, mối tình dài nhất của Lê Giang kéo dài khoảng 1,5 năm, còn ngắn nhất là 6 tháng. Cô chia sẻ mỗi giai đoạn, bản thân lại có hình mẫu bạn trai khác nhau. Hiện tại, cô giáo thích người dễ nhìn, có chí tiến thủ, có chút kinh tế và biết chăm lo cho gia đình.Mở rào gặp mặt, cả hai trò chuyện để tìm hiểu về sở thích và mong muốn của nhau. Lê Giang thích nấu ăn, làm bánh và tập thể dục. Còn Văn Mẫn cho biết do công việc bận rộn, anh không có nhiều thời gian tập thể dục, thường chỉ nghỉ ngơi và chơi với cháu khi rảnh.Văn Mẫn bày tỏ, nếu cả hai cảm thấy hợp nhau thì có thể tiến đến hôn nhân trong vòng 1 - 3 tháng, càng sớm càng tốt. Anh cũng hỏi Lê Giang có sẵn sàng chuyển về Biên Hòa sinh sống và làm dâu không. Tuy nhiên, Lê Giang lại thích sống và làm việc tại TP.HCM. Ở vai trò mai mối, MC Quyền Linh khuyến khích Văn Mẫn chủ động hơn trong mối quan hệ. Nam MC nhấn mạnh rằng việc gieo tình yêu thương sẽ giúp thời gian tìm hiểu ngắn lại và mối quan hệ sẽ nhanh chóng phát triển. "Đàn ông phải mạnh mẽ và quyết đoán. Mọi chuyện là do mình. Không thì cứ đến ngủ trước cửa nhà cô ấy luôn, em phải là người chủ động. Nếu thích thì em phải quyết liệt mới chinh phục được cô ấy", nam MC động viên.Tiếp đó, Quyền Linh tích cực gán ghép với đàng gái: "Bạn trai này rất hiền lành, nếu em muốn có cuộc sống bình yên thì tôi nghĩ đây là đối tượng tốt. Em sẽ không phải lo lắng điều gì cả".Dù Quyền Linh hết lòng mai mối nhưng Văn Mẫn vẫn không thể chinh phục được trái tim của Lê Giang. Sau ba tiếng đếm của hai MC, chỉ có Văn Mẫn là người bấm nút hẹn hò. Nam MC tiếc nuối chia sẻ: "Thật sự chúng tôi rất cố gắng tác hợp nhưng vẫn không được". ️

Tôi nhớ nhà văn Vũ Bằng viết về tháng giêng như vầy: "Ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái; ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân". Thế mà sao mỗi lúc nghe cánh én chở tin xuân, lòng tôi tràn ngập bâng khuâng và phập phồng lo sợ.Khi tôi hiểu ra niềm vui từ những chiếc bao lì xì của mình cũng được đổi bằng những đồng tiền mở hàng của mẹ; khi tôi hiểu rằng tết đến, mẹ tôi đã phải tất tả gồng mình trong cái lạnh sắt se của cơn gió đông đang chạy KPI thổi những luồng tiếp nhau như con sóng liên hồi, thì tôi không còn hân hoan mỗi lần nắng vàng điểm lên cành mai trước ngõ.Bởi những ngày chót của năm, mẹ tôi phải làm việc bằng ba vì "Khôn ngoan đến cửa quan mới biết, giàu có đến ba mươi tết mới hay". Vất vả thế để ba ngày tết trong nhà đủ đầy thịt mỡ, dưa hành, bánh mứt. Lam lũ thế thì ban thờ mới có mâm ngũ quả đầy đặn, hương đăng ấm cúng để kịp đón ông bà về ăn tết, đón xuân.Có những lần tôi hờn trách mẹ, chiều ba mươi rồi vẫn chưa mua đồ mới, giày mới. Nhiều khi còn vùng vằng, khó chịu và vô tình nói những lời làm mẹ tổn thương. Mẹ tôi không nói gì, bà chỉ thở dài rồi lại vội vội vàng vàng với hàng tá công việc đang bu tới níu lấy mình. Tôi dại dột quá chỉ biết se sua. Tôi nào hay cả ngày hôm ấy, khi người người nhà nhà đã nghỉ việc và nô nức sắm sửa trang hoàng, mẹ tôi – và nhiều bà mẹ khác vẫn đang đổ mồ hôi nóng, mồ hôi lạnh để tranh thủ kiếm thêm tiền mua cho con vài bộ quần áo mới.Cuối ngày, khi mọi người bắt đầu chực chờ tiếng pháo nổ đì đùng điểm sáng cho đêm trừ tịch bớt đi sự tối tăm, mẹ tôi vẫn lặng lẽ dọn dẹp nhà cửa, cẩn thận ủi cho tôi những bộ quần áo mới tinh. Lúc ấy, tôi đã chìm vào cơn mơ. Sáng hôm sau, tôi ngỡ ngàng. Những chiếc áo được ủi phẳng lì và những chiếc quần xếp li láng cót khiến tôi nhảy cẫng lên sung sướng và nhiều năm sau khiến tôi hối hận, day dứt. Tôi bắt đầu không ham thích tết. Nếu không xé lịch mà thời gian ngừng lại, tôi tình nguyện để những cuốn lịch cứ thế nằm im, để mẹ tôi không phải vất vả với những lo toan trong mấy ngày giáp tết.Lúc tôi thấu hiểu sự nhọc nhằn của mẹ cũng là khi tôi nhìn rõ bản chất sự luân hồi của thời gian. Làm gì có sự tuần hoàn khi mỗi năm gương mặt mẹ tôi lại thêm một nếp hằn của năm tháng. Thời gian lướt qua, lau lách trổ cờ trên tóc mẹ gieo vào lòng tôi muôn chiều bâng khuâng, khắc khoải. Mỗi bận xuân về hoa thắm, tuổi đời phai. Tuổi đời mẹ như cánh én nghiêng chao qua mùa xuân đang dần tàn úa, khẽ khàng mà xao động cả đời tôi. Tôi cứ sợ mỗi lần xuân qua rồi, mẹ tôi sẽ ngày thêm còm cõi già nua, như cội cây già đang cạn dần nhựa sống khi những cụm hoa nhỏ vẫn còn cần sự bảo bọc, chở che.Mỗi một mùa xuân đến, tôi vẫn được mẹ gửi cho những đồng tiền mừng, ôi sao mà hạnh phúc! Hạnh phúc ấy không phải là hạnh phúc của một đứa trẻ con được cho những tờ tiền mới cót. Đó là niềm hạnh phúc được nuôi lớn từ nhiều năm và mỗi ngày một lớn, tựa như cây mai trước sân mỗi một năm đều được chăm bón rồi lại trổ hoa đầy hi vọng sau giá rét. Năm trước tôi được đón xuân cùng mẹ, năm này lại được đón xuân cùng mẹ sau nỗi lo sợ tóc mẹ như mây gió bay qua đời mình thì còn niềm vui sướng nào hơn.Nhưng rồi cứ mỗi một xuân qua vậy, lòng lại tràn ngập lo âu. Để rồi rưng rức mỗi lần nghe câu hát: "Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi/Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần/Dù biết như thế, tôi vẫn phải tin/Tôi vẫn phải tin mẹ đang còn trẻ/Mỗi mùa xuân về mẹ thêm tuổi mới/Mỗi mùa xuân mới con mừng tuổi mẹ". Tôi đã đồng điệu với tác giả ca khúc này rồi."Dị sàng đồng mộng", chúng tôi cùng một nỗi lo, cùng một cảm xúc và cùng một hành động. Đâu ai kháng cự nổi định luật của thời gian. Nếu một xuân nào bàng hoàng tôi không mẹ, xuân sẽ quạnh hiu và lòng người quạnh quẽ. Tôi cứ ngần ngại và lắng lo trước sự mất mát ấy. Nên cứ mỗi độ xuân về, tôi gửi lòng mình theo cánh én để nhắn đến xuân lời ca: "Xuân ơi xuân nếu chẳng vui gì/Hãy đừng, đừng tìm đến chi"… ️

Related products